Uncategorized

Viết bài văn nghị luận Sách là người bạn lớn của con người

Nếu bạn nói sách chẳng có ích lợi gì, tôi sẽ nghĩ hôm nay là ngày “Cá tháng Tư”. Và nếu bạn vẫn tiếp tục khẳng định về điều đó, tôi sẽ nghĩ bạn cần một bác sĩ tâm lí. Xin bạn hãy nhớ đến câu nói của một nhà triết học: “Đối với tôi, sách cần thiết chẳng khác gì bánh mì ăn hàng ngày. Và hơn thế nữa sách đã thực sự là người bạn lớn của con người”.

Bạn ạ, đã có rất nhiều người từng đi qua cuộc đời bạn, 70% trong số họ chỉ là người quen, 20% là bạn, 8% là bạn tốt, chỉ có 2% ít ỏi thực sự là những người bạn lớn. Một người bạn lớn là một người đồng cảm, sẵn sàng chia sẻ mọi cảm xúc với bạn, không chỉ mong muốn bạn tốt lên mà thực sự góp công vào việc khiến bạn trở nên hoàn hảo. Và, sách là một người bạn lớn như vậy!

Soi mình vào trang sách, tôi thấy những bức tranh kì diệu về cuộc sống, thấy mật ngọt thành công hoà lẫn với rượu đắng thất bại, thấy cả nền văn minh đồ sộ của nhân loại xuyên suốt chiều dài lịch sử. Sách giúp tôi khám phá từ những điều nhỏ nhặt, đến những điều rộng lớn của thế giới. Sách là kết tinh của trí tuệ nhân loại, là cầu nối giữa con người nhỏ bé với vũ trụ bao la và đại dương sâu thẳm. Sách chính là chìa khoá để con người mở cánh cửa tương lai – một tương lai tươi sáng…

Một cuốn sách hay là một cuốn sách chứa đựng cả tâm hồn người viết và người đọc, là cuốn sách mà mỗi lần đọc nó, bạn lại thấy mình lớn thêm một chút. Những cuốn sách như vậy không có nhiều, nhưng cũng không phải là quá hiếm! Đọc Thằng gù nhà thờ Đức bà của Vích-to Huy-gô, tôi thương cảm cho số phận thằng gù, cô gái Exmêranđa. Đọc Lão Hạc, Tắt đèn tôi thấy đau đớn khi lão Hạc phải chết vì bả chó, khi chị Dậu phải bán đứa con gái thân yêu để trả tiền thuế. Từng câu, từng chữ, từng cuộc đời, từng số phận trong trang sách cứ hiện lên trước mắt tôi, lung linh dưới dòng lệ thương cảm, nghẹn ngào. Sách dạy cho tôi biết cảm thông, chia sẻ, biết khóc với những tâm hồn khốn khó, khổ đau, biết hướng đến cái thiện, cái đẹp trong cuộc sống vốn vội vã xô bồ này.

Và, không chỉ dạy cho tôi cách yêu người, sách còn dạy cho tôi yêu cuộc sống, yêu chính bản thân mình. Tôi luôn thấy say mê, thích thú với các câu chuyện trong bộ Những tấm lòng cao cả. Truyện thì ngắn mà ý nghĩa lại rộng lớn bao la. Cũng chính nhờ những trang sách ấy mà tôi – một đứa con gái hay tự dằn vặt về những lỗi lầm trong quá khứ và lo sợ vẩn vơ cho một tương lai xa xôi, cuối cùng cũng đã ngẫm ra rằng:

“Hôm qua đã là lịch sử Ngày mai là bí ẩn còn đó

Chỉ có hôm nay là hiện tại – là quà tặng của cuộc sống ”

Những bài học như vậy chưa bao giờ là cũ. Qua trang sách ấy, tôi học được rằng: khó khăn và thử thách là một phần tất yếu của cuộc sống, như con tằm phải trải qua đớn đau để tự chui ra khỏi kén và trở thành con bướm biết bay. Điều quan trọng chỉ là ta biết cách dũng cảm đối mặt và vựợt qua thất bại để thành công. Tôi cũng nhận ra rằng “Hạnh phúc như một thứ nước hoa, ta không thể vảy lên người khác mà không làm vương vài giọt lên mình”. Và những lúc ấy, tôi càng thấy yêu cuộc sống, yêu nắng vàng tinh khôi của sớm mai, yêu làn gió mát lành đượm hương hoa cỏ của buổi trưa, yêu sắc tía chói lòa mỗi khi hoàng hôn tới. Trên tất cả, tôi ý thức hơn về cách sống đúng, một cách sống đẹp để mà phấn đấu, để mà hoàn thiện mình.

Sách là một người bạn tốt, luôn an ủi, làm cho tôi vui vẻ mỗi khi buồn chán. Những lúc ấy, hoà mình vào chuyến phiêu lưu kì thú với Tom, Gu-li-vơ, Rô-bin-xơn hay Ca-rich và Va-li-a để cùng tới bao miền đất mới mẻ và đẹp đẽ, tôi bỗng thấy cuộc đời thật vô cùng phong phú, nỗi buồn chán bỗng đâu tan biến mất…

Sách đối với tôi thực sự là một người bạn lớn!

Bạn ơi, sau khi đọc bài văn này của tôi, bạn hãy nhớ rằng: hãy gìn giữ những cuốn sách như bạn đã trân trọng, nâng niu quả bóng thuỷ tinh mang hai chữ “tình bạn”. Hãy để sách – người bạn lớn trong cuộc đời dạy cho bạn cách sống, như tôi đã từng làm! Tôi yêu quý sách!

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Check Also
Close
Back to top button