Uncategorized

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em – Giải nhanh

Đề bài: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em

Bài làm

Hẳn ai ai trong cuộc đời này sẽ có những kỷ niệm đáng nhớ của mình. Kỷ niệm đó có thể là lần mắc lỗi, có thể là khi làm được việc tốt,… và quan trọng hơn từ những kỷ niệm đó cho ta thêm có những động lực để sống thật tốt và thất cuộc đời tươi đẹp hơn. Em cũng có một kỷ niệm kiến cho em không bao giờ quên đó chính là một lần được điểm kém và em đã nói dối bố mẹ.

Em không thể nào quên được trong tiết trả bài kiểm tra cho lớp môn văn thì em cũng háo hức lắm vì em nhớ hôm đó em cũng làm được bài, hơn nữa lại là một học sinh giỏi văn nữa. Thế nhưng khác với mọi khi là bài của em được cô khen có cả lúc được đọc lên trước cả lớp nữa và em luôn tự hào về điều đó. Nhưng khi kiểm tra lần này thật là khác. Cô giáo em cũng đã để bài kiểm tra của em trả cuối cùng và nét mặt của cô không vui chút nào. Em như có linh cảm chẳng lành và nhìn vào bài kiểm tra của em được điểm 3. Không! Em không thể nào có thể tin được vào mắt mình nữa, em bào hoàng biết bao nhiêu. Cố gắng định thần lại xem lý do vì sao bài kiểm tra văn của em lại bị điểm kém như thế này, quả thật tai hại biết bao nhiêu. Lời phê của cô trong bài kiểm tra của em chỉ vẻn vẹn hai chữ “Lạc đề!”. Thế rồi em cũng nhanh chóng vội vàng gập lại bài kiểm tra để không cho bạn nào biết đến. Khuôn mặt em lúc đó cứ bần thần nhìn các bạn xung quanh.

Nhìn xung quanh lớp em cảm nhận được bạn nào dường như cũng hớn hở với kết quả của mình, và cũng chẳng có ai mà để ý đến em. Bạn Tân và Mai hay chơi với em chạy ra hỏi “Lan lại đạt được điểm cao chứ?, Cậu lúc nào trả bài văn chẳng cao nhất nhì lớp”. Em gượng cười cho qua và em thấy buồn lắm. Khi đi về em buồn lắm, cũng chẳng thèm nói chuyện với ai và chắc chắn cô chấm sai nhưng em không dám đọc bài kiểm tra kỹ ở trên lớp vì sợ ai đó nhìn thấy. Em vội về nhanh và mang bài kiểm tra ra xem, thì quả thực em đã lạc đề một cách tai hại biết bao nhiêu. Đề văn rõ ràng là tả dòng sông quê hương em mà trong quá trình viết em lại đi kể về kỷ niệm của em.

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em

Tiếng mẹ vọng lên hỏi: “Lan ơi! Hôm nay trả bài kiểm tra văn tuần trước con được mấy?” Em buồn quá nhưng cũng lo lắng nữa nên em đã nói dối mẹ bảo cũn bình thường như mọi lần thôi. Trong phút chốc em đã léo lên ý nghĩ sửa điểm, em lấy cái bút bi đỏ để sửa điểm 3 thành điểm 8 vì sợ bố mẹ muốn nhìn bài kiểm tra. Qủa nhiên bố em hỏi và em đưa bài kiểm tra cho bố xem, bố chỉ lẳng lặng và không nói gì. Tự nhiên em nhận thấy mình thật có lỗi biết bao nhiêu. Một ngày, hai ngày cho đến ngày thứ 3 em không chịu được nữa nên đã quyết tâm nói thật với bố mẹ điểm kém và tự sửa điểm. Khi đó em nhận thấy bố cười và nói “Bố rất vui vì con đã biết nhận lỗi, chứ bố nhìn là biết không một bài văn nào lạc đề mà lại có thể được điểm 8 được. Con ạ! Cuộc sống nó muôn màu và có nhiều điều lắm có những điều ta không ngờ đến cũng sẽ đến. Quang trọng hơn con hãy biết chấp nhận mà sửa nó chứ không phải khoác cho nó một sự lừa lọc nhưu cách con sửa điểm để dối bố mẹ.

Thực sự khi nghe xong những lời giảng dạy từ bố em cũng nhận ra được rất nhiều điều. Em cũng sẽ cố gắng để có thể đạt được những điểm 8,9 điểm 10 môn văn thật chứ không phải là hành động tự sửa điểm đánh trách kia. Đây cũng chính là một kỷ niệm đáng nhớ mà không bao giờ em quên được.

Minh Nguyệt

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button